BREAKING NEWS
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

VỢ CHỒNG CHƯA LỚN

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn…thịt chó cùng mấy anh em.


Ai cũng bảo vợ chồng nhà ấy sướng, gia đình môn đăng hộ đối, cả hai đều có nghề nghiệp ổn định, vừa lấy nhau đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Lại còn vô cùng tâm đầu ý hợp, nhất là cái khoản ngồi cạ đánh phỏm bắt nạt bạn bè. Thế gian được vợ hỏng chồng, đằng này lại được cả ông lẫn bà…Chồng tự hào với thiên hạ vì có vợ đẹp con ngoan, vợ thì cứ đến công ty là mở máy phát khoe chồng. Khoảng thời gian đầu bao giờ cũng thật là hạnh phúc…

***

Ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng nằm gần ngoại thành, bên ngoài ốp gạch đỏ đặc, cửa trắng muốt có những chậu hoa treo tường biêng biếc tím và bên trong bài trí hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Cuối tuần cùng đi siêu thị và chất đồ ăn đầy ắp tủ lạnh, chiều đón con về chồng sẽ đọc báo, trông con còn vợ đánh vật với nồi niêu xoong chảo. Tối đến sau khi ru con ngủ, vợ chồng sẽ cùng giành giật điều khiển xem TV, chồng bực mình thề sống thề chết:

- Cuối tháng anh mua con 46 inch đừng có mà xem ké!

- Em thèm vào!

Nói thế thôi, cũng qua mấy cái “cuối tháng” rồi. Không được tranh TV với vợ thì buồn lắm, dù là lần nào chồng cũng thua, phải nhường vợ xem iTV thay vì HBO hoặc Esports… Chồng lẩm bẩm:

- Anh thà xem kênh dân tộc còn hơn nghe nhạc Hàn.

- Ok – Vợ thản nhiên – Vậy hãy lên miền núi tìm một cô vợ có cùng sở thích.

Chồng bĩu môi, cắm đầu vào Iphone chơi Angry Bird. Thế mà chả hiểu sao hôm sau, miệng cứ lẩm nhẩm lời bài nhạc Hàn chết tiệt ấy trong lúc lau nhà. Có hôm mất điện, vợ kéo ghế, kéo cả chồng ra ngoài hiên ngồi ngắm sao, mơ mộng:

- Sau này có nhiều tiền, chúng mình xây bể bơi và mua xe hơi, anh nhé?!
Chồng ôm vợ vào lòng, thì thầm:

- Ừ vợ yêu, bể bơi to bằng vũng nước và hứa là em sẽ được đứng tên một chiếc mui trần điều khiển từ xa loại 12 cục pin có giảm xóc.

Vợ véo tay chồng rõ đau, giận dỗi:

- Anh này! Chả chịu phấn đấu gì cả.

Chồng vuốt tóc vợ, cười nham nhở:

- Ngủ đi em, trong giấc mơ sẽ thấy.

- Nói với anh chán chết!

Vợ hờn mát, quay mặt đi thẳng vào phòng đóng cửa ngủ luôn. Nhưng vợ đâu có biết, tháng đó chồng nhận làm thêm ngoài giờ, còn tranh thủ đi dịch hợp đồng nước ngoài cho công ty khác nữa, cuốn sổ ghi nhớ của chồng có thêm một dòng chữ đỏ gạch chân trong phần “Mục tiêu” vài năm tới: “Xây bể bơi + mua xe hơi cho vợ”.

***

Nửa đêm, con ọ ẹ khóc đòi ăn, vợ ngái ngủ lay lay vai chồng:

- Anh! Dậy cho con **.

- Cái gì? – Chồng bị đánh thức, đâm ra gắt gỏng – Anh làm gì có…

- Im đi! Pha sữa bình ý! Nhớ pha âm ấm và ít nước thôi kẻo lát con nó lại tè dầm.

- Sao em không đi mà pha?

Vợ phụng phịu:

- Em đi làm cả ngày mệt muốn xỉu, đã phải cơm nước giặt giũ cho bố con anh, giờ giấc ngủ cũng không được trọn vẹn. Anh muốn em lao lực mà chết phải không?

Chồng chào thua lí sự của vợ, đứng dậy bật đèn, miệng lẩm bẩm:

- Biết thế ngày xưa lấy…con bò còn hơn…

Vợ nhỏm dậy, gằn giọng:

- Anh vừa nói cái gì?

- Không – chồng cười toe toét – Anh bảo chắc con thích sữa bò hơn.

- Cứ liệu hồn đấy!

Con ăn ngoan lắm, vèo cái hết nửa bình 15ml. Chồng chăm chú ngắm nhìn thiên thần nhỏ, con có mũi cao môi đỏ của bố, da trắng mắt đen của mẹ, lắm lúc chồng đùa:

- Sau này con lớn là anh cứ phải nuôi đôi chó Béc-giê trong nhà.

Vợ ngạc nhiên:

- Để làm cái gì?

- Để đuổi bớt mấy thằng thanh niên đến trồng cây si ấy mà.

Chồng vênh mặt đầy đắc ý, vợ châm chọc:

- Làm như con anh xinh lắm đấy!

- Con anh cơ mà! Ít ra cũng phải ăn đứt con nhà hàng xóm!

- Nhà nó đã đẻ đâu, chẳng may xinh hơn thì anh tính sao?

- Thì anh cho con vài chục triệu sang Hàn thẩm mĩ, con nhỉ?

Con chẳng biết có hiểu gì không, cũng nhe lợi hớn hở. Chồng ngồi nghĩ lại, bất giác bật cười.

Chồng vừa nựng con vừa ngáp, nước mắt nước mũi chan hoà. Vợ nằm bên cạnh ngủ ngon lành, môi vợ thỉnh thoảng mím mím lại, trông yêu lắm. Tự dưng không kiềm được, cúi xuống định hôn trộm vợ, bỗng chồng giật mình, chỗ con nằm ướt sũng…! Lại một lần nữa chồng và con phá giấc ngủ của vợ.

- Em ơi! Dậy đi…Anh không biết thay tã đâu…

- Trời ạ!

Thế là hai vợ chồng lại cặm cụi gần nửa tiếng đồng hồ, để rồi đi đến quyết định cuối cùng: sẽ đổi lịch sinh học của con, không cho ăn đêm nữa xem còn dám làm phiền bố mẹ nữa hay thôi!

***

Con đã được hơn 10 tháng, cứng cáp và đang bắt đầu tập đi. Chiều nào chồng cũng chịu khó lau sàn sạch bóng để con thoải mái lăn lê bò toài. Một lần, vợ đang nấu cơm bỗng nghe tiếng con khóc ré lên ngoài phòng khách. Hốt hoảng chạy ra thì thấy con đang nằm úp mặt xuống sàn ăn vạ, bố ngồi cạnh bình thản đọc Conan. Vợ gầm lên:

- Con bị sao thế kia?

- Ngã em ạ.

Chồng cười tươi như hoa. Vợ nổi khùng:

- Anh trông con kiểu gì vậy? Mà nó ngã không biết đường đỡ nó lên à?

- Anh muốn con học cách tự đứng dậy…

Vợ xót con, vừa ôm vừa xuýt xoa, vừa kiểm tra xem có sứt mẻ miếng nào không, vừa lườm chồng khét lẹt:

- Rõ dở hơi. Chả được cái tích sự gì hết!

Vợ bế con vào phòng, chồng thở dài ngán ngẩm, người ta bảo “con hư tại mẹ” quả là chuẩn không cần chỉnh.

Con bi bô nói được vài từ, chồng nhanh nhảu:

- Nói “ba” đi con. Baaaaaaaaa…

Vợ chen vào:

- Con em đẻ ra, phải biết gọi mẹ trước chứ. Gọi mẹ đi con!

Chồng cãi:

- Tự em đẻ được à?

- Thế anh có phải mang bầu không?

- Nhưng mà…

Chưa nói hết câu thì con tè dầm, khó chịu, lại gào lên oe oé. Vợ chồng đình chiến, tạm thời hợp tác thay tã và tắm rửa cho con, lát sau là quên hết.

Vợ đi nghỉ mát với cơ quan một tuần, con lại gửi bà, chồng ở nhà đêm nào cũng lôi bạn về nhậu nhẹt, xem bóng đá. Vỏ lon bia rải từ nhà ra sân, thuốc lá đầy một gạt tàn, bát đĩa bẩn đầy bồn rửa và phòng bếp tan hoang. Vợ về đến nhà vào một buổi sáng đẹp trời, khi chồng đang trong tư thế ngủ vắt lưỡi trên ghế sopha và TV chắc là bật từ đêm qua vẫn chưa thèm tắt. Vợ bấm chuông mấy lần mới giật mình tỉnh dậy, cất giọng lèm bèm:

- Ai thế?

- Vợ anh đây!

- Thật á?

- Đừng có nói em mới đi một tuần đã quên mặt nhau rồi nhé!

Chồng nửa tỉnh nửa mơ, mắt nhắm mắt mở bước ra cửa.

- Sao em về sớm thế?

- Anh muốn em đi luôn chứ gì?

- Đâu! – Chồng gãi đầu gãi tai, e thẹn – Anh mong em về mãi…

Vợ đưa mắt nhìn đống hoang tàn một lượt, thở dài thườn thượt:

- Tôi biết anh mong tôi thế nào rồi…

***

Trời mưa như trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: “Lát em đi sinh nhật chị kế toán trưởng, anh không phải đón em đâu, đón con rồi ăn luôn bên bà ngoại nhé”. Chồng đọc tin nhắn, nhét điện thoại vào túi quần rồi xuống thẳng nhà xe, quyết định đội mưa về cho…mát. Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vai chồng, nhẹ nhàng:

- Huy định cứ thế về à?

Chồng giật mình quay lại, là chị Hương – chị trưởng phòng kinh doanh, sếp của chồng. Chồng cười:

- Vâng chị ạ. Vợ em đi ăn với bạn nên không phải đón, em thì thế nào cũng được, em khoẻ lắm.

Chị Hương nói:

- À…Vậy Huy cho chị về nhờ được không? Chị có 2 cái áo mưa và xe chị hỏng từ hôm qua, vẫn đang bảo hành ngoài hãng.

- Vâng, được ạ. – Chồng lễ phép.

- Cảm ơn Huy.

- Có gì đâu sếp.

Chị Hương tủm tỉm:

- Đừng gọi chị thế nghe khách sáo lắm.

Nhà chị Hương không cùng đường, kể cũng hơi bất tiện, nhưng chồng vẫn tỏ ra niềm nở để lấy lòng sếp, mất gì đâu mà không tranh thủ cơ hội. Mưa to quá, chị cứ phải rướn người lên, mặt áp sát vào tai chồng nói nghe mới rõ. Vợ cùng mấy chị đồng nghiệp đang ngồi taxi đến nhà hàng, chuyện trò rôm rả. Chợt một chị lên tiếng:

- Giờ xe máy biển đẹp nhiều nhan nhản nhỉ? Đôi kia có con LX đỏ biển tứ quý sáu kìa. Mình cũng đang nhờ ông cậu làm bên giao thông tìm cho một “em” biển tứ quý…

Vợ điếng người:

- Ơ…xe biển đó là của nhà em mà…

Các chị nhao nhao:

- Thế chồng em đang đèo con nào kìa???

Vợ như bị hất nguyên gáo nước lạnh vào mặt. Lắp bắp:

- Em…em…không biết.

- Lại còn ngồi mà không biết? Đuổi theo xem nó là con nào!

Vợ vội vã xuống xe, bắt một chiếc taxi khác trên đường nhanh chóng đuổi theo…

Đến cổng nhà, chị Hương bảo chồng:

- Huy vào nhà chơi đã, đợt ngớt mưa rồi về.

- Dạ thôi, em…

Chị ngắt lời:

- Thôi cái gì, mấy khi đến nhà chị?

Chồng đành miễn cưỡng dắt xe vào sân. Chị bảo chồng ngồi phòng khách đợi, lát sau chị đem ra một cái khăn bông và một cái áo nam, nói:

- Huy lau khô tóc rồi thay áo đi kẻo lạnh.

- Không cần đâu chị…

Chị gắt nhẹ:

- Huy vì chị mà ốm là chị áy náy lắm đấy.

Chồng nghe theo răm rắp. Chị Hương ngồi xuống tìm hộp trà Dilmah.

Bỗng, cánh cửa bật mở. Vợ bước vào, trên mắt vợ còn nguyên sự kinh ngạc. Chồng chết lặng, cứng miệng, linh cảm sẽ có chuyện không hay sắp xảy ra…Chị Hương còn muôn phần hoang mang hơn:

- Cô là ai?

Vợ không trả lời, xé màn mưa, lao về phía cái taxi đang đợi ngoài cổng. Vợ ngồi trong xe, khóc to hơn cả mưa, khóc nấc lên từng hồi. Anh tài xế ái ngại:

- Đi đâu đây em ơi?



Chồng đội cả trời mưa, phóng như bay về nhà, mặc kệ mưa tát vào mặt đau rát, cả những tia chớp rạch ngang bầu trời và tiếng sấm đì đùng giận dữ. Cố gắng nhanh hết sức có thể, cố gắng nhích lên từng tí trong dòng người giờ tan tầm. Chồng biết vợ đã hiểu lầm, nhưng không biết phải giải thích sao cho vợ tin. Khổ sở lắm mới lết về đến nhà, chồng để nguyên bộ dạng ướt sũng bước vào phòng khách. Vợ bình thản đến rợn người, đẩy tờ giấy A4 về phía chồng:

- Đơn đấy, ký đi.

- Đơn gì? – Chồng ngơ ngác.

- Ly hôn.

- Em điên à? – Chồng quát lên.

- Không điên. – Vợ vẫn giữ thái độ đó.

- Em phải nghe anh giải thích! – Chồng quỳ xuống, nắm chặt tay vợ.

- Anh biến đi cho khuất mắt tôi!

Suýt thì chồng đã nói: “Nhà này đứng tên anh đấy nhé”. Nhưng chợt nhận ra, bây giờ không phải lúc có thể đùa…Chồng yếu ớt thanh minh:

- Anh thề. Chuyện không phải như vậy mà…

Vợ im lặng, bước vào phòng, đóng sầm cửa lại.

Những ngày sau đó, tổ ấm của hai vợ chồng lạnh như nhà ma. Vợ không nói một lời nào, lặng lẽ đi, lặng lẽ về như một cái bóng. Vợ ăn riêng, chồng ăn riêng. Đêm đến, chồng vừa bước vào thì vợ ôm gối ra phòng khách ngủ.

2h sáng, chồng dò dẫm sang phòng khách, đắp chăn cho vợ rồi ra ban công hút thuốc. Vợ giả vờ ngủ, nước mắt ứa ra, ướt đẫm gối.

Ngày hôm sau, lại thế. Nhưng đến sáng tỉnh dậy, thì vợ đã thấy mình nằm trên giường, bên cạnh con, chồng co ro trên ghế sopha, và TV thì chắc là lại từ đêm qua chưa thèm tắt…

Kể từ đêm hôm sau, chồng tự giác “dọn” sang phòng khách, chồng thức khuya hơn và hút thuốc nhiều hơn. Nửa đêm, nghe tiếng con khóc và đèn phòng ngủ vẫn sáng, chồng cắn chặt môi… Chắc giờ này vợ đang vất vả vì phải vừa cho con uống sữa, vừa tự thay đồ cho con, thương vợ…còn vụng về lắm…

Đến khi đèn phòng tắt và con đã ngừng khóc hẳn, chồng mới cầm điện thoại nhắn tin vào máy vợ: “Anh rất nhớ em!”…

Vợ đọc tin nhắn, tim như thắt lại, rồi lạnh lùng tắt máy.

Hai con người, một ngôi nhà, hai trái tim, một bức tường ngăn cách…

***

Vợ sang ngoại đón con. Mẹ nhìn vợ lo lắng:

- Sao dạo này mặt mày hốc hác thế con?

Vợ không trả lời, cúi gằm mặt xuống. Mẹ nghiêm nghị:

- Có chuyện gì rồi phải không?

Vợ bật khóc, ôm lấy mẹ, nức nở kể hết mọi chuyện. Mẹ dịu dàng:

- Con đã nghe Huy giải thích chưa?

- Con…chưa…

Mẹ nói:

- Đã là vợ chồng thì phải tin tưởng lẫn nhau. Dù Huy sai hay con sai, con cũng nên bình tĩnh lắng nghe. Vợ chồng còn trẻ, con thì bé. Không nghĩ cho mình thì cũng phải biết vì con vì cái…Biết đâu con hiểu lầm Huy thật?

Vợ thẫn thờ trở về nhà, vẫn cái không khí ảm đạm đó, đẩy cửa bước vào, chợt phát hiện chồng đang gọi điện thoại cho ai đó. Vợ bế con, đứng nép sau cánh cửa nghe trộm…

Giọng chồng tha thiết:

- Chị ơi…Chị giúp em đi…Giờ em không biết phải làm thế nào để vợ em tin. Đã mấy ngày hôm nay vợ chồng em sống kiểu “người vô hình” rồi chị ạ…

- Chỉ vì Huy tôi về nhờ và vợ Huy giận đến tận hôm nay sao?

- Vâng. Cô ấy còn đòi chia tay, em thực sự không chịu nổi.

- Vậy Huy muốn tôi làm gì?

- Chị có thể gặp vợ em giải thích đó chỉ là hiểu lầm, được không chị?

- Tôi…

- Em xin chị. Vợ và con là tất cả đối với em, nhưng lúc này quả thật em bất lực…

- Thôi được rồi. Tôi đồng ý, nhưng không chắc cô ấy sẽ tha thứ đâu nhé.

- Vâng – Chồng mừng rỡ – Chỉ cần còn một tia hy vọng em cũng cố gắng đến cùng.

- Ừ. Thế nhé. Chào Huy…

Chị tắt máy, chồng đứng dựa vào tường, thở phào như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Đột nhiên, vợ bước vào, nước mắt giàn giụa:

- Anh ơi…!

Chồng giật bắn mình quay lại. Thấy mẹ khóc, con cũng khóc theo. Rồi bất ngờ, cả hai mẹ con nó oà lên. Chồng hết ôm vợ, rồi lại ôm con, mặt đỏ bừng, lúng túng mãi:

- Ơ…này…này…

***

- Em xin lỗi…

Vợ nằm gọn trong tay chồng, nghẹn ngào.

- Tại anh mà, anh không giải thích, cũng không chứng minh được là anh đúng.

- Tại em mà, em không chịu nghe anh.

- Không, tại anh. Đáng lẽ phải đi đến nơi về đến chốn, không được “tạt té” linh tinh.

- Tại em đấy, đáng lẽ phải về cơm nước cho chồng con nhưng em lại ham chơi.

- Đã bảo tại anh mà!

- Tại em, anh lì thế nhỉ!



Vợ chồng cùng phá lên cười. Lát sau:

- Anh ơi?!

- Dạ vợ?

- Bốn mươi năm nữa chúng mình còn “trẻ trâu” thế này không nhỉ?

Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

CON ĐĨ.....

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy... mà đơn giản là vì... cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi... và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con... không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm.

Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngàyValentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.


Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người và cho dù biết rằng người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt. Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ.

Bất ngờ một hôm. Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ.

"Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?"

Tôi reply ngay sau đó.

"Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó..."

Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.

Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc,một lúc lâu nữa. Tôi không chịu được nữa, tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy. Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo. Số của cô ấy, tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.

- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng.
- Mình làm người tình anh nhé...
- Vậy là sao?
- Anh không cần phải yêu em chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em có được không anh?
- Ừ

Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội.

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường.
- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà?
- Ồ, quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?

Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy.
Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó. Vậy mà bây giờ,cô ấy chủ động mời tôi lên nhà.

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái.
- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả?

Cô ấy cười nụ
Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình, chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào ai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy, chúng tôi ngồi lặng một lúc, rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần tôi vẫn còn nghe rõ. Lúc nụ hôn buông lơi lần đầu, cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: "Em nhớ anh đã từng nhớ không chịu nổi". Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn.Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi.

Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình.

- Anh có biết định nghĩa của người tình không??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.
- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.
- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.
- Con đĩ... em nói nghe kinh quá.

Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười.

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc... nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi.

Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:
- Anh này... anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???

Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa...tôi cười xoà

Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:
- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu.

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười.
- Bao nhiêu hả em?
- Tuỳ tâm anh thôi...
- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền.

Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến nhà cô ấy.Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy "Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi".Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm, tôi chuẩn bị cho lễ cưới.
Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc.Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên... Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn.

Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ.Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói.
Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác.

Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.
- Anh hỏi ai?
- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?

Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện.
- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó.

Tôi đau nhói trong tim.
- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị?
- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu.
Tôi bàng hoàng, thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng.
- Vậy bố đứa trẻ đâu?
- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín. Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ, hình như là của người đó, và hình như, đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý, hình như đúng là cậu.

Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt. Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì.

- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$ trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không? À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám dở ra xem.

Tôi vội vàng dở bức thư màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi mà là bức thư tôi đã dành cho cô ấy......

"Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi"

Hình như là tôi đã nhầm con đĩ với một người tình. À không, không phải người tình, mà là người yêu, mà cũng chẳng phải, là vợ tôi. Thực sự là vợ tôi!!!

Đừng Quên: Nhấn LIKEChia Sẻ để ủng hộ bài viết của mình bạn nhé !

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Yêu em trong vô vọng


Món quà cho mùa Valentine..

Người ta nói, trong cuộc đời của mỗi con người, sẽ xuất hiện ít nhất một người ta yêu và một người yêu ta thật lòng. Nếu hai con người ấy hòa trộn là một, đó là hạnh phúc. Nếu họ là hai con người tách biệt sống trong hai thế giới riêng lẻ, đó là vô phúc.



Trong cuộc đời cô, gặp được anh đã là điều hạnh phúc nhất thế gian. Nhưng được ở bên anh, lại không thể nhìn thấy anh, đó là điều vô phúc hơn cả.

Một vụ tai nạn kinh hoàng xảy ra, chiếc xe bị lật về bên phải. Những mảnh kính vỡ tan tành, để lại những vết thương đau nhói.

Họ được đưa đến bệnh viện. Nhưng, tất cả đã quá muộn. Bác sĩ nói, người yêu cô đã mất..

Cô đau đớn, muốn chạy thật nhanh đến bên anh ấy. Nhưng trước mặt lúc này chỉ còn là một màn đen tối. Cô không nhìn thấy anh, không nhìn thấy ánh sáng, không nhìn thấy bất cứ thứ gì hiện hữu trên thế gian này.

Trong một phút giây ngắn ngủi, sự hạnh phúc trọn vẹn của cô biến mất theo mây khói, để lại một màn đen vô phương vô lối về trong con tim nhỏ bé.

Cô từng nói với anh, tâm nguyện duy nhất trong cuộc đời, đó là được cầm tay người mình yêu, nằm trải dài cùng ngắm những vì sao tinh tú trên bầu trời. Giờ đây, cô đã được nhìn thấy bầu trời đó. Nó xa xăm, sâu hút không đáy không điểm sáng.

Còn anh, giờ lại biến thành một vì sao tối trong cuộc đời cô.

Ngày hôm đó anh muốn đưa cô đến một nơi xa, nơi không có ánh đèn điện của thành phố với những bộn bề lo âu.

Ngày hôm đó anh đã chuẩn bị cho cô một món quà đặc biệt.

Ngày hôm đó là ngày Valentine.


Cô mở mắt. Lại là khoảng không sâu hút. Cô đưa tay với lấy chiếc cốc để bên đầu giường. Hôm nay, chiếc cốc có vẻ để hơi xa tầm với. Cô tìm theo cảm giác và bỗng “Choang”, chiếc cốc rơi xuống nền nhà, nước chảy lênh láng.

Có tiếng bước chân chạy vào phòng bệnh. Người đó vội vàng cúi xuống, nhặt nhạnh từng mảnh thủy tinh. Cô bàng hoàng, hỏi.

“Ai vậy.”

Không có tiếng đáp trả. Người đó vẫn đang cúi người.

“Tôi hỏi ai đang ở trong phòng vậy?”

Sau khi hoàn tất công việc của mình, người đó vội vàng rời khỏi phòng bệnh, nhanh như cái cách tiến vào.

Cứ thế, một tuần trôi qua, có một bóng người luôn ở bên cô.

Chỉ cần cô ho, người đó liền đặt cốc nước bên cạnh. Cô lần tìm mà không thấy, người đó di chuyển cốc nước theo hướng tay cô. Tuyệt nhiên không bao giờ chạm vào người cô.

Cứ mỗi buổi sớm, người đó đều mang thức ăn đến phòng. Cô cảm nhận trong đó có mùi hương nồng nàn mà thoang thoảng của những bông hoa hồng – loài hoa mà cô yêu thích nhất. Cô không biết tại sao người đó biết được những món cô thích, và cả những điều cô yêu. Cô thực sự không tìm ra người đó là ai.

Bác sĩ nói, đó là một người con trai trẻ. Anh ấy không thể nói, nhưng lại rất muốn đến bệnh viện để giúp đỡ mọi người. Anh ấy sẽ không làm tổn hại đến cô. Vốn dĩ, ngay cả điều cơ bản là tâm sự cùng cô, anh cũng không thể. Hàng ngày anh đến đây, lau dọn phòng, làm những công việc thay y tá. Rồi lại ngồi ngẩn ngơ một chỗ, chẳng ai biết được anh đang làm gì.

Cô cảm thấy rất lạ, nhưng lâu dần, cũng quen với việc có hơi ấm trong phòng.

Cho đến một ngày, khi người đó đang ngồi bên giường bệnh pha sữa. Bỗng, cô nói.

“Có thể nói với anh ấy rằng, dạo gần đây sữa quá nóng không?”

Anh giật mình, đổ lệch thìa, bột sữa giống như những hạt bụi li ti rơi trong không khí, chạm vào nền nhà lạnh giá.

“Được!”

Gia Hân trả lời. Cô là y tá chăm sóc cho phòng bệnh này. Ngoài cô ra, không ai có thể nhìn thấy những việc mà người đó đang làm.. Và cả những giọt nước mắt trong đêm tối…

“Tôi muốn nói chuyện với người đó. Gia Hân, cô có thể mang ít giấy và bút đến đây được không?”

Cô y tá trẻ bần thần hồi lâu. Rồi có tiếng động trong phòng, cô đã rời khỏi vị trí.

Cô cười.

“Xin chào!”

“Danh Danh, cô đã khỏe chưa?” - Là giọng nói của Gia Hân.

“Nhờ anh, tôi đã cảm thấy khá hơn rất nhiều.”

“Đừng lo, ngày nào tôi cũng sẽ đến đây và chăm sóc cho cô mỗi ngày.”

Cô cười, hồi lâu rồi nói.

“Trước đây, người yêu tôi vẫn thường gọi cả tên tôi là Danh Danh. Lâu quá rồi, không có ai gọi như vậy nữa..”

Trong không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng bút được viết nhanh trên giấy tạo nên những âm thanh lắng đọng. Và lâu lâu, lại có tiếng người vang lên giống như một cuộc hội thoại dài của những người già. Chậm và rất ngắn.

“Danh Danh, nếu điều đó khơi gợi lại những kí ức buồn trong cô. Vậy tôi sẽ không gọi nó nữa.”

Cô nói. “Đừng! Tôi không muốn quên. Xin anh hãy cứ gọi tôi như vậy. Tôi sợ, có một ngày, tôi sẽ quên chính bản thân mình.”

“Cô nhất định phải quên. Danh Danh, cô nhất định…….”

Câu nói bị bỏ lửng, Gia Hân không nói nữa. Không gian lại chìm vào yên tĩnh.

Lâu sau, cô nói.

“Tôi thấy mệt rồi.”

“Vậy chúc cô ngủ ngon. Ngày mai tôi sẽ lại đến!”

Ngày hôm sau, cô không còn ngửi thấy mùi thơm của hoa hồng nữa. Những món ăn cũng đã thay đổi khẩu vị. Cô ăn thấy rất không vừa, hình như có vị.. rất lạ.

Ban đêm, Danh Danh không ngủ được. Cô thường mơ thấy ác mộng. Về ngày mười bốn tháng hai năm đó, anh và cô vẫn còn đang vui cười cùng nhau. Rồi chiếc xe bỗng bị xóc, có một vật trong túi áo anh rơi ra. Anh cúi xuống, nhưng tìm không thấy. Khi cô nói cô sẽ tìm giúp, anh kiên quyết từ chối. Cô nghi ngờ vật trong túi áo anh, hỏi nhưng anh không trả lời. Và rồi họ cãi nhau..

Anh lại cúi xuống tìm lần nữa, và không may, chiếc xe bị lệch ra khỏi đường đi, đâm phải xe đối diện. Kí ức cuối cùng còn đọng lại trong cô là máu, và tiếng gọi mơ hồ của anh..

“Danh Danh.. Danh Danh..”

Cô bừng tỉnh, là tiếng cô y tá đang gọi tên mình. Bất giác, Danh Danh đưa tay nắm lấy chính bàn tay mình. Cô có một cảm giác rất thật. Rất thật. Giống như là hơi ấm của anh vừa bao trùm lấy cô vậy.

“Cô không sao chứ?”

Danh Danh nhớ lại giấc mơ vừa rồi, thở hổn hển.

“Cô bị đau? Cảm thấy khó thở? Làm ơn, hãy nói gì đó đi. Đừng làm tôi lo.”

Cô không trả lời câu hỏi của y tá, mà vội vàng hỏi lại.

“Người đó có ở trong phòng không?”

Gia Hân ậm ừ hồi lâu. Cô trả lời.

“Không.. Ngoài tôi ra, không có ai trong phòng cả! Cô không sao chứ?”

“Không sao, tôi không sao. Lấy dùm tôi cốc nước.”

Có tiếng dịch chuyển cốc trong phòng, bàn tay cô vừa chạm vào, chiếc cốc đã bị hất văng đi bằng một sức mạnh lớn.

“Nóng quá!!!!”

Nhưng kì lạ thay, cô không nghe thấy tiếng chiếc cốc vỡ. Chỉ cảm thấy nó đã bị rơi vào một vật nào đó, rồi lại lăn xuống đất.

“Có ai trong phòng sao? Nó đã bị rơi vào đâu vậy?”

“Nó.. Nó đã bị rơi xuống ghế. Đừng lo, không sao cả. Tôi sẽ dọn dẹp.”

Danh Danh biết, người đó có ở trong phòng. Vừa rồi khi y tá đang ở bên cạnh, cô đã nghe thấy tiếng cốc dịch chuyển. Hình như chiếc cốc đã rơi trúng người đó. Chắc hẳn là rất đau..

Ngày hôm sau, cô cảm thấy căn phòng trống vắng đi đôi chút.

“Trời hơi lạnh…”

“Đã sang thu rồi. Cô muốn đắp thêm chăn chứ?”

Danh Danh lắc đầu. Cô không lạnh. Là căn phòng này đang lạnh. Thiếu đi hơi ấm của một ai đó, dường như mọi thứ trở nên rất trống trải.

Người đó đã không còn xuất hiện.

Dạo gần đây, cốc nước được chuyển đến tận tay cô. Nước đủ ấm mà sao cô cảm thấy nhớ cảm giác nóng đến tê tay đến như vậy.

Cô muốn gạt đi biết bao suy nghĩ. Người cô yêu là anh. Cơ thể anh còn chưa tan biến, trái tim cô đã biết rung động trước người khác. Cô là người có lỗi. Cô cảm thấy thực sự, thực sự có lỗi…

“Đến bao giờ tôi mới được ra viện?”

Nữ y tá cười, giọng nói phảng phất một nỗi buồn vô hạn.

“Ở đây mọi thứ đều tốt, lại có người tận tình chăm sóc. Nếu tôi là cô, tôi sẽ ước mình có thể ở trong viện suốt đời..”

Đương nhiên, không bao giờ Danh Danh hiểu được ẩn ý trong câu nói của y tá. Nên cô trong lòng có đôi chút cảm thấy không vui. Nói.

“Tôi muốn được ra viện, càng sớm càng tốt. Nhanh nhất có thể !!!!”

“Choang”. Cô nghe thấy tiếng cốc vỡ. Nhưng độ lớn đã giảm đi vài phần vì cửa đóng…

Ngày hôm sau, như một thói quen. Cô tỉnh dậy và lần tìm cốc nước. Cô nghe thấy tiếng dịch chuyển. Người đó đã quay lại !

“Tôi đã quay lại..”

“Ừ!”

“Danh Danh, cô có cảm thấy hạnh phúc không?”

“Không bao giờ hạnh phúc là đủ!”

“Chắc hẳn cô đã muốn ra viện..”

“Đúng vậy.”

“Tôi sẽ biến điều ước của cô thành hiện thực.”

Cô cười lớn.

“Bằng cách nào?”

Tiếng bút viết trên giấy dừng lại hồi lâu, rồi chầm chậm viết năm chữ.

“Chỉ cần cô tin tôi.”

Đó là lần cuối cùng người đó xuất hiện trong cuộc đời cô. Đáp trả lại sự im lặng. Trước khi đi, người đó đã nói với cô rằng.


Thời gian dài sau, Gia Hân chạy đến bên giường bệnh, nước mắt nghẹn ngào.

Cuối cùng cũng đã tìm được người đồng ý hiến giác mạc !!!

Cuộc phẫu thuật được định ngày và diễn ra nhanh chóng. Trước lúc vào phòng mổ. Gia Hân đã hỏi cô rằng, điều cô nghĩ đến lúc này là gì?

Danh Danh nói, đó là người cô yêu. Nếu anh biết được rằng cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy ánh sáng, ở trên cao, anh sẽ thấy rất vui.

Gia Hân bật khóc.

Ngày cô được tháo băng, điều đầu tiên cô thấy, đó là màn đêm đen tối !!!

Cô bật khóc khi nhìn thấy trên trần phòng bệnh đầy ắp những ngôi sao phát sáng. Giống như những ngôi sao trên bầu trời xa thẳm mênh mông mà cô đã từng muốn được cùng anh ngắm nhìn.

Ánh đèn được bật lên. Bất giác, cô đưa tay che lấy đôi mắt. Sự thay đổi quá đột ngột khiến cô cảm thấy chói lòa.


Một hương thơm thoang thoảng đâu đây. Cô đưa mắt nhìn, căn phòng ngập tràn những sắc hương hoa hồng. Loài hoa mà cô yêu thích nhất.

Xung quanh bức tường nhỏ, ở đó treo đầy những bức vẽ…

Là hình ảnh cô đang ngủ. Cô đang nói. Là những nét phác chì đơn giản vẽ lại chiếc cốc thủy tinh sóng sánh trên tay cô. Là những lúc cô tự mình ăn chầm chầm những thìa cơm vì không muốn ai giúp. Là những khi cô khóc vì bất lực. Và cười vì thương nhớ.

Tất cả, tất cả giống như một đoạn phim quay chậm khoảng thời gian cô sống trong bóng tối. Và ở nơi đầy ánh sáng kia, vẫn có ngày dõi theo cô từng ngày..

Bác sĩ nói, người vẽ những bức tranh đó chính là người yêu cô.

Bác sĩ nói, anh đã bị mắc bệnh, vụ tai nạn giống như một chiếc kim nhỏ châm vào quả bóng bay. Tuy nhỏ nhưng có sức sát thương rất lớn.

Bác sĩ nói, anh đang dần dần mất đi cảm giác. Vậy nên anh hoàn toàn không thể cảm nhận được độ nóng của cốc nước.

Bác sĩ còn nói, nói rất nhiều điều. Rằng khoảng thời gian anh biến mất, đó cũng chính là lúc anh đau đớn nhất khi phải trải qua bao phương pháp điều trị.

Bác sĩ nói, anh biết mình chẳng thể sống được bao lâu, nên đã nói rằng mình đã chết để giúp cô tiếp tục cuộc sống. Anh biết, cô không còn có thể nhìn thấy ánh sáng. Vậy nên anh đã quyết định nếu một ngày anh mất, đôi mắt này sẽ gửi tặng cho cô. Nhưng anh vẫn chưa sẵn sàng. Không phải vì anh sợ. Mà vì anh vẫn chưa muốn xa cô. Nếu tiếp tục điều trị, anh có thể sống thêm được một thời gian nữa.  Nhưng anh đã quyết định từ chối.

Vì hôm đó, khi đứng trước cửa phòng bệnh, cô đã nói rằng cô rất muốn ra viện.

Thực sự rất muốn. Anh đã hứa, và muốn cô tin.

Lời cuối cùng của bác sĩ cũng là lúc Danh Danh cầm trên tay bức vẽ lúc cô đang cười. Bức tranh đã không còn nguyên vẹn bởi những vết loang lổ của nước đổ vào.

Cô bật khóc. Ở góc nhỏ trên bàn là chiếc cặp nhiệt độ. Có lẽ, anh phải dùng đến nó để có thể pha nước ấm cho cô.

Điều đó thực sự có đau lắm không anh ?

Cạnh đó là một tập giấy trắng. Là những điều cô và anh nói với nhau trong suốt thời gian qua.

“Danh Danh, em đã khỏe chưa?”

“Đừng lo, ngày nào anh cũng sẽ đến đây và chăm sóc cho em mỗi ngày.”

“Danh Danh, nếu điều đó khơi gợi lại những kí ức buồn trong em. Vậy anh sẽ không gọi nó nữa.”

“Em nhất định phải quên. Danh Danh, em nhất định…….”

Hôm đó, câu nói bị bỏ lửng. Cô không ngờ đằng sau còn một dòng chữ nữa. Nhưng đã bị gạch bỏ trước khi nó được đọc lên.

“Danh Danh, em nhất định phải quên anh..”

“Danh Danh.. Danh Danh..”

“Em không sao chứ?”

“Em bị đau? Cảm thấy khó thở? Làm ơn, hãy nói gì đó đi. Đừng làm anh lo.”

“Anh đã quay lại..”

“Danh Danh, em có cảm thấy hạnh phúc không?”

“Chắc hẳn em đã muốn ra viện..”

“Anh sẽ biến điều ước của em thành hiện thực.”

“Chỉ cần em tin anh.”

“Nếu có một ngày em nhìn thấy ánh sáng. Nhất định! Nhất định, em phải sống thật hạnh phúc.”

Những dòng chữ viết nhanh nguệch ngoạc, xiên vẹo như đâm vào tâm trí cô.

Bàn tay cô run run theo nhịp đập của trái tim anh.

Có những thứ tình yêu âm thầm lặng lẽ, yêu cô, thương cô, luôn quan tâm đến cô mà không cần thể hiện bằng lời nói. Vì vốn dĩ, anh cũng chẳng thể nói.

Anh giúp cô hàn gắn vết thương lòng, giúp cô thực hiện tâm nguyện duy nhất trên đời này. Đã có những lúc tưởng chừng thấy mệt mỏi, cô bất lực, cô buông xuôi.

Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ anh!

Lá thư cuối, anh viết.

“Ngôi sao một nghìn như mười vạn nỗi nhớ lòng anh.

Danh Danh, nếu một ngày em mù, cho dù trước mặt là một màn đen tối, thì con tim vẫn luôn soi sáng con đường em đi.

Hãy thay anh nhìn nốt quãng đời còn lại, tận hưởng những điều tuyệt vời nhất. Hãy luôn mỉm cười như những bức vẽ anh tặng em.

Dẫu biết yêu em là điều vô vọng. Nhưng em sẽ mãi là người quan trọng duy nhất trong cuộc đời anh.

Người luôn âm thầm bên em.”

Cạnh lá thư là chiếc hộp màu đỏ đã rơi từ túi áo anh năm nào. Danh Danh mở ra. Thời gian đã làm bào mòn lớp vỏ bề ngoài, nhưng chiếc nhẫn vẫn luôn sáng lung linh rực rỡ dưới ánh mặt trời. Trọn vẹn mãi không phai.

Ngày hôm đó anh muốn cầu hôn cô.

Ngày hôm đó là ngày Valentine..


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

2 chiếc nhẫn và 3 cánh tay





Anh yêu chị, một mối tình dễ thương và kết thúc có hậu.

Cuộc sống gia đình của anh chị dần trôi theo thường nhật, vậy mà khi người ta tưởng mình nắm hạnh phúc trong tay rồi, cũng là lúc hạnh phúc bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một ngày sinh nhật chị, tan sở, anh tranh thủ về sớm với chị. Anh mua bó hoa, vèo vèo băng qua con đường từ cơ quan về nhà. 

Rầm! Trời tối sầm, anh không còn thấy gì nữa, chỉ biết mình đã va vào một vật gì đó có hình thù giống con khủng long.

Trắng! Là màu sắc anh nhìn thấy khi mở mẳt ra, xung quanh đều trắng, bức tường trắng, ô cửa sổ đầy nắng, giường trắng, gian phòng màu trắng và toàn thân anh cũng trắng toát những dải băng!

Trống rỗng! Là cảm giác anh có khi cố đưa tay nắm lấy tay chị, anh hốt hoảng "tay mình đâu rồi nhỉ", anh muốn nắm lấy tay của chị, vậy mà…

Hoa hồng! Là chấm đỏ đau lòng mà anh thấy khi lành vết thương về nhà. Anh đau lòng vì bản thân mình. Lo sợ mai kia mốt nọ, anh không còn cánh tay nữa, ai sẽ nâng đỡ chị, chờ che chị, một cánh tay có thể ôm chị trọn vẹn vào lòng không? Rồi cuộc sống của anh và chị sẽ ra sao? Một mình chị có khó khăn không khi còn phải lo thêm một cánh tay của anh nữa .

Đen! Là màu cô độc của chính anh trong tâm hồn mình. Anh u buồn, tuyệt vọng và tự trói mình trong chính căn nhà đầy hạnh phúc của anh. Anh thấy căn nhà màu hồng này chỉ có mình anh mang màu đen ảm đạm vô duyên hết sức.

Chị vẫn sớm hôm tất bật với công viếc và lo lắng cho anh, anh muốn đưa tay nắm tay chị, anh vẫn còn tay để nắm, vậy mà anh lại bất lực và không muốn sử dụng cánh tay còn lại, anh hèn nhát quá rồi! 

Ngày sinh nhật chị năm nay, anh biết mà cố tình không biết, anh làm vẻ lạnh lùng, anh không thể ôm hoa tặng chị, anh không muốn mình ôm hoa bằng một cánh tay. 

Tối đó, chị mỏi mệt, chị chẳng có thời gian nhớ rằng hôm nay sinh nhật mình. Rồi chị chợt đưa tay xoa cái mặt dây chuyền trứơc cổ, chị mỉm cười, lần đầu tiên sau khi anh trở về từ bệnh viện, chị chưa cho anh biết một bí mật, giờ chị muốn anh biết.

Chị đến cạnh anh, và hỏi anh: “Anh còn nhớ chiếc nhẫn cưới của anh ở đâu không?"

Anh giật mình, ừ nhỉ, khi ta không còn đôi tay nữa thì cảm giác đeo nhẫn anh cũng chẳng có, anh quên mất chiếc nhẫn rồi!

Anh loay hoay suy nghĩ, chắc khi mình phẫu thuật bác sĩ đã đem đi rồi, anh thấy muốn khóc, rồi anh khóc to, anh nói "Anh xin lỗi, xin lỗi vì anh không thể đeo được chiếc nhẫn ấy, anh không thể đeo lại được!"

Chị nhẹ nhàng đến bên anh, chị chìa cái mặt dây chuyền trước cổ chị cho anh xem, đó là 2 chiếc nhẫn cưới được lồng vào dây chuyền; chị khẽ nói, "Khi anh không còn đôi tay nữa, cuộc sống vẫn cứ trôi không ngừng, vẫn cay đắng, ngọt ngào. Chiếc nhẫn ấy em cũng không đeo nữa, em lồng chúng vào nhau, và đeo lên cổ, đeo lên gần phía trái tim em! Em yêu anh! Và vẫn yêu anh! Hai chiếc nhẫn này em sẽ đeo như thế đến suốt đời, để nhắc em nhớ rằng, chúng ta vẫn còn có nhau, ta vẫn còn yêu nhau, và như thế, em sẽ đeo luôn phần của anh, em sẽ cố gắng sống cùng anh để nâng đỡ 2 chiếc nhẫn bên cạnh trái tim em."

Anh không nói, không khóc, anh đang yêu, anh vẫn đang được yêu. Chị là người phụ nữ anh chọn. Anh nhớ lại con bé hàng xóm, con bé hay nói chuyện với anh mỗi buổi chiều trước khi gặp tai nạn, con bé đọc đâu đó rồi kể anh nghe rằng "...khi người yêu con bị cụt chân, con hãy là chiếc nạng vững chắc cho đời họ..." ...Uhm thì anh cụt tay , chị không phải là cánh tay đỡ anh, chị chỉ cần anh dùng trái tim anh đỡ 2 chiếc nhẫn cùng chị suốt cụôc đời này .

Đôi khi cuộc sống tưởng hoàn hảo thì nó lại khập khiễn, nhưng vì điều đó ta mới biết họ có ý nghĩa quan trọng trong trái tim ta đến mức nào. Những điều hay không nhất thiết chỉ có trên sách vở, giữa cuộc đời thực hãy còn nhiều những câu chuyện tình yêu thầm lặng, không tên nhưng nhiều ý nghĩa!

 
Back To Top
Copyright © 2014 Đọc truyện Lidota. Designed by OddThemes